Hệ thống bệnh viện của Hàn Quốc đang hoạt động khá giống Việt Nam, và văn hóa chữa bệnh "rất Hàn Quốc" kia cũng "rất Việt Nam"...

Viết bởi Huỳnh Ngọc Chương
09-06-2015

Ngày 11/5, người đàn ông tại Seoul đi tới bệnh viện vì ho và thở khò khè. Các bác sĩ tại Seoul chỉ nghĩ người đàn ông 68 tuổi bị viêm phổi đơn giản. Ông tiếp tục tìm tới 4 bệnh viện trước khi được chẩn đoán bị nhiễm MERS - nghiêm trọng và dễ lây lan hơn viêm phổi rất nhiều.

Các quan chức Hàn Quốc cho biết, trên đường tới các bệnh viện, người đàn ông này đã lây nhiễm sang cho hàng chục người khác, và những người này lại trở thành mầm bệnh để lây nhiễm cho những người khác nữa. Số lượng này tiếp tục tăng lên.

Không dễ để các bệnh viện Hàn Quốc chẩn đoán đúng bệnh tình của người đàn ông đó, nhất là khi họ không biết ông vừa từ Trung Đông về. Tổ chức Y tế thế giới WHO cho biết không dễ để nhận ra MERS bởi dấu hiệu của nó rất giống với bệnh cảm cúm thông thường. Tuy nhiên, nó đặc biệt nghiêm trọng với một hệ thống y tế như của Hàn Quốc.

Tại đất nước này, người ta dễ dàng chứng kiến cảnh bệnh nhân chen chúc nhau, xếp hàng hoặc cố tìm tới các bệnh viện lớn nhất. Họ tin rằng có như vậy mình mới được khám bởi những bác sĩ giỏi nhất. Người nhà bệnh nhân đứng ở ngoài chờ đợi kết quả, cùng với những người bị ốm khác, tạo thành những đám đông nhộn nhạo. Người nhà thường ở lại với bệnh nhân trong phòng và làm các công việc của một y tá – lau mồ hôi, đổ bô, thay ga giường và biến bản thân trở thành nguồn lây nhiễm lý tưởng.

“Môi trường bệnh viện quá đông đúc là một điểm yếu. Nguy cơ tiếp xúc với nguồn bệnh cao hơn tại các phòng cấp cứu ở Hàn Quốc, nơi các giường bệnh và ghế ngồi đặt cạnh nhau”, Cho Sung-il, giáo sư dịch tễ học tại Đại học Quốc gia Seoul nhận định.

Tính đến sáng thứ ba, Hàn Quốc cho biết có ít nhất 95 ca nhiễm MERS và đang phải cách ly hơn 2.500 người. 7 bệnh nhân đã tử vong.

Tại Hàn Quốc, quá nhiều bệnh nhân, bao gồm cả những người từ nông thôn, nhờ người quen giới thiệu để được đến khám bệnh tại các bệnh viện lớn ở thủ đô Seoul. Các bệnh viện nhỏ cũng chuyển bệnh nhân tới các bệnh viện lớn hơn.

Kết quả, 2 nơi phát hiện nhiều ca nhiễm MERS nhất là 2 bệnh viện lớn nhất của thành phố.

“Mọi người đều muốn chữa bệnh tại các bệnh viện nổi tiếng, nhiều người thậm chí đợi tại phòng cấp cứu cho tới khi có giường trống. Các bệnh viện lớn đang xảy ra hiện tượng “thắt cổ chai”. Đây là thói quen rất “Hàn Quốc”, và nó hoàn toàn không tốt khi chúng ta đang phải đối mặt với một loại virus mới nguy hiểm”, Kim Woo-joo, đứng đầu tổ chức Bệnh truyền nhiễm Hàn Quốc cho biết.

Hàn Quốc là một trong những quốc gia có công nghệ phát triển nhất thế giới, khi hầu hết người dân đều kết nối Internet và có smartphone. Tuy nhiên, hiện tại, nó cũng là quốc gia có số ca nhiễm MERS ngoài Ả rập Saudi lớn nhất thế giới.

Vẫn chưa có dấu hiệu dịch bệnh đã lan rộng trong cộng đồng. Nhưng nỗi sợ hãi về MERS buộc gần 2.000 nhà trẻ và trường học phải đóng cửa, những buổi hòa nhạc và hoạt động xã hội bị hủy bỏ. Những người đến sân vận động xem đá bỏng giảm hẳn trong khi khẩu trang và găng tay khử trùng bán rất chạy.

Sự sợ hãi còn lan rộng ra cả châu Á. Các quan chức tại Hồng Kông đã nâng mức cảnh báo từ “Báo động” sang “Nghiêm trọng”, đồng nghĩa với việc thắt chặt hàng hóa ra vào tại cảng biển và việc nhập cảnh. Bộ Y tế Hồng Kông còn khuyến cáo mọi người tránh những “chuyến viếng thăm không cần thiết” tới Hàn Quốc.

Nhiều chuyên gia trong ngành thì chỉ trích chính phủ Hàn Quốc hành động quá chậm chạp. Tới tận Chủ nhật vừa qua, chính phủ mới nêu tên 24 bệnh viện mà người nhiễm MERS đã từng đến khám – gần 2 tuần rưỡi sau ca nhiễm đầu tiên được phát hiện.

Tuy nhiên, việc công bố tên các bệnh viện cũng dấy lên những lo lắng. Nhiều bệnh viện số bệnh nhân đã giảm nhanh, một số thậm chí tuyên bố đóng cửa tạm thời.

Những cáo buộc cho rằng việc chính phủ “độc quyền thông tin” và im lặng bắt nguồn từ quá khứ của đất nước này, trong đó bảo vệ quyền lợi kinh doanh cho các bệnh viện lớn và che giấu những sai lầm của mình. Nó cũng tương tự như vụ chìm phà Sewol hồi tháng 4 năm ngoái.

Dù chính phủ Hàn Quốc cũng bắt đầu cho thấy nỗ lực của mình khi có nhiều biện pháp tìm kiếm nguồn bệnh và cách ly những người có nguy cơ. Nhưng nó không khiến người dân hài lòng vì diễn ra quá chậm trễ. “Giống như mất bò mới lo làm chuồng vậy”, Choi Chang – Woo, người đứng đầu một tổ chức xã hội nhận đinh.

Theo Cafebiz

(Theo Trang Lam - Trí Thức Trẻ/ New York Times)

You may also like

Latest